Nếu chọn tuyến đường không đi qua eo biển Hormuz và Bab el-Mandeb, các tàu dầu sẽ mất thêm hàng triệu USD và hành trình kéo dài thêm cả tháng.
Khi hai tuyến đường xuất khẩu dầu mỏ chủ chốt là eo biển Hormuz và Bab el-Mandeb cùng bị gián đoạn, Arab Saudi buộc phải chuyển sang xuất khẩu dầu qua kênh đào Suez của Ai Cập. Dù trước đây, họ từng sử dụng tuyến đường này để xuất khẩu một phần dầu thô, Arab Saudi chưa từng coi đây là tuyến xuất khẩu chính trong nhiều thập kỷ.
Trong thập niên 70 và 80 của thế kỷ trước, khách hàng mua dầu lớn nhất của Arab Saudi ở châu Âu và Mỹ. Nhưng hiện tại, họ chủ yếu bán dầu cho châu Á.
Điều này đồng nghĩa các tàu chở dầu của Arab Saudi muốn đến châu Á sẽ phải đi vòng quanh toàn bộ châu Phi, khiến hành trình kéo dài thêm khoảng một tháng.
Nếu đi qua eo biển Bab el-Mandeb, một tàu chở dầu chỉ mất khoảng 19 ngày để đi từ cảng Yanbu trên biển Đỏ của Arab Saudi tới Đài Loan. Tuy nhiên, theo dữ liệu của các hãng phân tích dữ liệu năng lượng Kpler và LSEG, nếu đi qua kênh đào Suez, Địa Trung Hải, eo biển Gibraltar rồi vòng qua Mũi Hảo Vọng ở cực nam châu Phi, hành trình của các tàu dầu sẽ kéo dài 48 ngày.
Chỉ riêng chi phí nhiên liệu cho hành trình này đã tăng gấp đôi, từ 1,26 triệu USD lên 2,87 triệu USD, theo tính toán của Reuters dựa trên dữ liệu của LSEG. Bên cạnh đó, đi qua kênh đào Suez còn tốn 1 triệu USD tiền phí.
Sau khi chiến sự Trung Đông nổ ra cuối tháng 2, nhiều tàu hàng, tàu dầu chuyển hướng đi qua eo biển chiến lược Bab el-Mandeb nối giữa biển Arab và biển Đỏ. Arab Saudi cũng chuyển xuất khẩu phần lớn dầu từ vịnh Ba Tư sang biển Đỏ, nhằm tránh eo biển Hormuz.
Tuy nhiên, lực lượng Houthi do Iran hậu thuẫn tuần này thực hiện nhiều cuộc tấn công nhằm vào tàu thuyền trên biển Đỏ. Việc này khiến tuyến thay thế đó không còn an toàn, buộc Riyadh phải chuyển sang xuất khẩu dầu qua kênh đào Suez.
Tuyến di chuyển của tàu thuyền từ Trung Đông sang châu Á qua kênh Suez (đỏ) và eo Bab el-Mandeb (xanh). Đồ họa: Reuters
Theo Energy Aspects, các tàu dầu cỡ lớn đi qua kênh đào Suez sẽ chỉ chở được nửa số hàng, do bị hạn chế mớn nước (độ sâu của phần thân tàu chìm dưới mặt nước). Sau đó, tàu mới có thể bơm thêm dầu tại khu vực Địa Trung Hải.